Nhật Ký Trường Sa (Phần XIII)

DIỄN VĂN TƯỞNG NIỆM CÁC ĐỒNG CHÍ ĐÃ HY SINH TRONG SỰ KIỆN NGÀY 14/3/1988 Ở TRƯỜNG SA

- Kính thưa hương hồn các liệt sĩ!
Hôm nay, ngày 25 tháng 4 năm 201, đoàn các doanh nghiệp Việt Nam và các nghành do đồng chí Đại tá Nguyễn Đăng Nghiêm Đảng ủy viên Đảng ủy Quân chủng Hải quân- Tổng giám đốc Tổng công ty Tân cảng Sài Gòn làm trưởng đoàn ra thăm, động viên cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên huyện đảo Trường Sa và nhà giàn DK1.
Giờ này, đoàn công tác chúng tôi đang có mặt tại vùng biển mà cách đây 23 năm, vào ngày 14/3/1988 các đồng chí đã anh dũng chiến đấu hy sinh trước sự tấn công trắng trợn và phi lý của các lực lượng tàu chiến Hải quân “Nước ngoài”, để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ chủ quyền biển, đảo thân yêu của của Tổ quốc. Chúng tôi thật bùi ngùi, xúc động tưởng nhớ, thương tiếc các đồng chí đã nằm lại với biển khơi suốt 23 năm qua.
- Kính thưa toàn thể các đồng chí!
Quần đảo Trường Sa và quần đảo Hoàng Sa từ xưa và mãi mãi về sau là một phần máu thịt, là lãnh thổ thiêng liêng của dân tộc Việt Nam. Nhưng với mưu đồ thôn tính Trường Sa, độc chiếm Biển Đông, từ cuối năm 1987, đầu năm 1988 “Nước ngoài” đã ngang nhiên đưa lực lượng tàu quân sự đánh chiếm một số bãi đá ngầm thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, làm cho tình hình ở đây thêm căng thẳng, phức tạp.
Chấp hành nghiêm lệnh của cấp trên, cán bộ, chiến sỹ Hải quân nhân dân Việt Nam phát huy truyền thống hào hùng của dân tộc, của Quân đội và Quân chủng, coi nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền lãnh thổ quốc gia của Tổ quốc là nghĩa vụ thiêng liêng cao cả, là mệnh lệnh trái tim của người lính; tự kiềm chế, giữ vững đối sách, không dùng vũ lực để giải quyết những vấn đề tranh chấp trên biển, vì lợi ích hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển trong khu vực. Song, bất chấp lẽ phải, lại không khuất phục được ý chí kiên cường, quyết tâm sắt đá bảo vệ chủ quyền biển, đảo của các cán bộ, chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam. Họ đã ngang nhiên tấn công quân sự, bắn chìm, bắn cháy 3 tàu vận tải và đánh chiếm một số đảo của ta. Cuộc chiến đấu không cân sức giữa lực lượng xây dựng đảo của ta mà trong tay chỉ có cuốc, xẻng, xà beng và súng bộ binh với nhiều tàu chiến có trang bị vũ khí hiện đại của “Nước ngoài” đã xảy ra.
Từ trong cuộc chiến đấu anh dũng bảo vệ biển đảo của chúng ta đó, đã xuất hiện nhiều tấm gương tiêu biểu, sáng ngời chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Đó là các cán bộ, chiến sỹ cỏc tàu HQ 505, 604, 605 thuộc Lữ đoàn 125; các cán bộ, chiến sỹ Lữ đoàn 146; Trung đoàn Công binh 83 và những tập thể kiên cường đã vượt qua mọi khó khăn thử thách, đã nêu cao phẩm giá, khí phách Việt Nam với khẩu hiệu chủ quyền Tổ quốc là trên hết, không chịu lùi bước, dũng cảm, ngoan cường kiên quyết chiến đấu và chấp nhận hy sinh.
Đó là Anh hùng liệt sỹ Trung tá Trần Đức Thông - Phó Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 146; Anh hùng liệt sỹ Đại úy Vũ Phi Trừ - Thuyền trưởng Tàu HQ 604; Anh hùng liệt sỹ Thiếu uý Trần Văn Phương - Phó Chỉ huy trưởng đảo Gạc Ma, trước sự tấn công của kẻ thù đã quấn lá cờ Tổ quốc quanh thân mình và động viên đồng đội “Không được lùi bước. Phải để cho máu mình tô thắm lá cờ Tổ quốc và truyền thống vinh quang của Quân chủng”. Đó là Anh hùng Nguyễn Văn Lanh kiên cường chiến đấu, bị thương nặng vẫn không rời trận địa, quyết giữ đảo đến cùng. Đó là Anh hùng thuyền trưởng Vũ Huy Lễ, đứng trước tình thế hiểm nghốo, đã bình tĩnh, mưu trí chỉ huy con Tàu HQ 505 vừa chiến đấu với tàu địch, vừa nhanh chóng đưa tàu lên bãi ngầm Cô Lin để con tàu trở thành chiến hạm nổi chiến đấu chống lại đối phương và cũng là để khẳng định chủ quyền. Còn rất nhiều những tấm gương sáng về sự hy sinh cao đẹp của các đồng chí mà chúng tôi không thể nói hết.
Chính nơi đây, hơn 60 cán bộ, chiến sỹ Hải quân nhân dân Việt Nam đã anh dũng hy sinh, đã thể hiện chủ nghĩa anh hùng, làm sáng thêm, đẹp thêm phẩm chất “Bộ đội cụ Hồ” - Người chiến sỹ Hải quân, tô thắm truyền thống vẻ vang, hào hùng của Quân chủng. Mặc dù Quân chủng đã làm hết sức mình, nhưng do hoàn cảnh bất lợi, đến nay còn nhiều đồng chí vẫn đang phải nằm lại với biển khơi, với quần đảo quanh năm chịu nhiều bão tố. Các đồng chí là những

người đã gắn bó với Trường Sa từ những ngày đầu mới giải phóng, tạm gác riêng tư, bất chấp nguy hiểm, chung sức, chung lòng, giữ vững ý chí, quyết tâm chiến đấu và đã hiến dâng tuổi thanh xuân của mình cho sự nghiệp bảo vệ vững chắc chủ quyền quần đảo Trường Sa thân yêu của Tổ quốc. Các anh ra đi vì chủ quyền quần đảo Trường Sa của Tổ quốc đã để lại nỗi đau tột cùng trong mọi người dân; để lại bao nỗi nhớ thương của biết bao người mẹ, người cha, người vợ, người con.

- Kính thưa hương hồn các liệt sỹ!
Trường Sa hôm nay đã thay đổi lớn lao cả về diện mạo và thế trận. Được sự quan tâm của Đảng, Nhà nước và Nhân dân, với tinh thần “Cả nước vì Trường Sa, Trường Sa vì Cả nước”, 23 năm qua sau sự kiện 14/3/1988, nhất là những năm gần đây, đồng hành cùng với đồng chí, đồng đội của các đồng chí trong việc quán triệt, triển khai thực hiện những chủ trương, giải pháp phát triển kinh tế - xã hội, gắn với bảo đảm Quốc phòng - An ninh trên các vùng biển, đảo của Tổ quốc theo tinh thần Nghị quyết Trung ương 4 (khóa X) về “Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2020” còn có các cấp, các ngành, các cơ quan Trung ương; các tỉnh, thành; các doanh nghiệp, tập đoàn kinh tế; các cơ quan thông tấn, báo chí và nhân dân cả nước. Với phong trào “Cả nước vì Trường Sa, cả nước hướng ra biển để làm giàu từ biển, để bảo vệ biển, đảo” đã thu được nhiều thành quả tốt đẹp cả về nhận thức, hành động, cả về hiệu quả kinh tế - xã hội. Đã xuất hiện nhiều điển hình, nhiều nghĩa cử cao đẹp quyên góp, ủng hộ bộ đội Trường Sa, nhà giàn DK1,  để bộ đội Trường Sa “Yên lòng hơn, ấm lòng hơn”, thế trận giữ đảo ngày càng mạnh hơn.. Trường Sa hôm nay đã có thêm những công trình mới cả về đời sống vật chất, tinh thần cũng như đời sống văn hóa tâm linh. Trường Sa đã có năng lượng sạch, phủ sóng truyền hình, điện thoại... Trường Sa ngày càng gần hơn với đất liền. Có được sự thay đổi vượt bậc như vậy phải kể đến sự quan tâm, tạo điều kiện giúp đỡ có hiệu quả cả về vật chất và tinh thần của Đảng, Chính phủ và đồng bào cả nước.
Hải quân nhân dân Việt Nam vô cùng biết ơn và trân trọng sự ủng hộ, giúp đỡ của các cơ quan ban, ngành và nhân dân cả nước.

- Kính thưa hương hồn các liệt sỹ!
Trường Sa hôm nay vẫn chưa thực sự bình yên. Để bảo vệ vững chắc chủ quyền quần đảo Trường Sa; giữ vững môi trường hòa bình, ổn định trên biển, góp phần xây dựng và phát triển đất nước trong thời kỳ đổi mới và hội nhập. Chúng tôi, những người hiện đang tiếp tục sự nghiệp của các đồng chí, xin thề trước anh linh của tổ tiên, trước hương hồn của các đồng chí, đồng thời nhắn nhủ các thế hệ mai sau, quyết tâm bảo vệ bằng được quần đảo Trường Sa -một phần lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc và xây dựng Trường Sa trở thành một huyện đảo giàu mạnh, ngang tầm với vị trí chiến lược trên Biển Đông.

Hôm nay, đoàn công tác của chúng tôi đi qua nơi các đồng chí đã chiến đấu kiên cường và hy sinh anh dũng. Bầu trời Trường Sa mây trắng lặng; lòng chúng tôi lạnh vắng; lệ chúng tôi tràn mi và vẫn nghe văng vẳng đâu đây câu nói của Thiếu úy Trần Văn Phương - Phó chỉ huy trưởng đảo Gạc Ma “Không được lùi bước! Phải để cho máu mình tô thắm lá cờ Tổ quốc và truyền thống vinh quang của Quân chủng!”.
Trong niềm xúc động sâu sắc và thương nhớ vô hạn, chúng tôi kính cẩn nghiêng mình tưởng nhớ các đồng chớ và xin được thắp nộn hương, thả vũng hoa niệm cỏc đồng chớ, mong cỏc đồng chớ thanh thản yờn nghỉ và  cựng chỳng tụi canh giữ chủ quyền biển, đảo, thềm lục địa thiêng liêng của Tổ quốc, để Trường Sa mới trường tồn.
Phút tưởng niệm bắt đầu!
 

THƯ GỬI CHO CON GÁI TRONG NGÀY TÌNH YÊU
(Trích từ Blog của Mai Thanh Hải)

...Nửa tháng ra với bộ đội, ở với bộ đội, hóa thân thành bộ đội Trường Sa, cảm nhận - chia sẻ cùng bộ đội và vui - buồn - căm hờn cùng bộ đội, Ba càng thêm yêu Tổ quốc của mình và đau cùng Tổ quốc của mình. Buổi trưa - trước khi làm lễ tưởng niệm 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam đã hy sinh vì lưỡi lê, báng súng, dao găm và đạn AK bắn gần, pháo hạm của quân xâm lược khi làm nhiệm vụ giữ đảo trên vùng biển Cô Lin - Gạc Ma xanh ngăn ngắt, lặng lẽ song - Ba đã bật khóc ngay trên mũi tàu . Khóc thật sự và nước mắt thật sự uất ức, chảy tràn trên má, làm ướt mềm quai mũ cứng gắn quân hiệu sao vàng con ạ!. Con có biết không? Những người lính đang nằm dưới biển sâu kia còn rất trẻ.  Ngay cả những người thuyền trưởng chỉ huy mới mang hàm cấp úy (nhưng đã quyết chiến dùng mọi hỏa lực sẵn có trên những chiếc tàu chỉ có chở đất, đá, bê tông ra xây đảo để bắn trả mãnh liệt vào tàu xâm lược và cho tàu phóng thẳng lên bãi cạn để đánh dấu chủ quyền)...

…Ba nhớ lại Tháng 3-1988: Lúc ấy Ba học lớp 11. Cái buổi chiều đông ngày hôm ấy, Ba cùng ông nội đã sững sờ khi nghe cô phát thanh viên Đài Tiếng nói Việt Nam đọc chậm danh sách những cán bộ - chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam hy sinh và mất tích trong khi bảo vệ chủ quyền Tổ quốc tại vùng biển Cô Lin - Gạc Ma. Không thể diễn tả hết cảm xúc lúc ấy, chỉ biết rằng, đến bây giờ hình như vẫn còn nguyên trong Ba: Uất ức - bức bối như thể có tảng đá đang đè trên ngực (Cảm giác này càng nhân lên gấp bội khi Ba ra với Trường Sa). Ngay sáng ngày hôm sau, cái lớp 11B3 của Ba ngày ấy đã không thể học được, và hết thảy những thằng con trai trong lớp đã làm đơn tình nguyện đi bộ đội, cùng con trai các lớp khác kéo đến đứng đen đặc, câm lặng trước phòng thầy Hiệu phó cũng đang đỏ hoe mắt vì có con trai đang đóng quân trên quần đảo Trường Sa...

 Xem tiếp...